Người vô gia cư từ chối đi tránh siêu bão ở Houston

Một số người vô gia cư ở Houston từ chối không đến chỗ trú trước bão Harvey vì sợ mất đồ đạc và không tìm được về chỗ cũ.

Ông Cox thích ngủ chỗ giữa bốt điện và trụ cầu. Ảnh: NYT.
Ông Cox thích ngủ chỗ giữa bốt điện và trụ cầu. Ảnh: NYT.

Trước khi gió lớn và mưa nặng hạt trút xuống thành phố suốt đêm, Roy Joe Cox ngồi co ro dưới một chân cầu cao tốc mà ông gọi là nhà, kiểm tra những thứ giúp ông qua cơn bão, theo New York Times.

Ông có 4 cái xúc xích, một túi tôm, vài cái bánh cupcake, một chiếc vali đựng vài cái quần jean và mấy thứ linh tinh. 

“Tôi chẳng có chỗ nào để đi cả, thời tiết đang xấu đi”, ông nói hôm 26/7, khi bão Harvey chuẩn bị đổ bộ vào Texas. Trên người ông chỉ mặc một chiếc áo thun mỏng, phồng lên trong gió. “Bão sắp đến, còn tôi không biết phải sống qua thế nào đây”.

Một số người đã không sống sót qua trận bão. Ít nhất 5 người thiệt mạng, hàng chục người bị thương ở nội đô và vùng lân cận Houston hôm 27/8. Nhân viên cứu hộ nhận được hàng chục nghìn cuộc gọi cầu cứu. Cảnh báo lũ quét được phát đi phát lại suốt đêm. Thành phố biến thành sông trong vài phút. 

Trước khi bão tới, Hội Chữ thập Đỏ đã mở các nhà tạm trú. Tình nguyện viên của thành phố đã dành nhiều ngày chuẩn bị, với hy vọng cung cấp cho những người như ông Cox chỗ ở an toàn. Tuy nhiên, dù bão sắp tới, nhiều người vô gia cư vẫn lựa chọn ở lại chỗ cũ, tại những khu vực trũng nguy hiểm nhất khi lũ tới như chân cầu.

Ông Cox sống trên một làn đường xi măng dành riêng cho xe rẽ, nằm giữa các làn giao thông dưới cầu Tây Nam. Gần đó có một cửa hàng đồ người lớn, một quầy bán bánh taco và trạm xăng, nơi ông thường dùng nhờ nhà tắm.

Ông thích vị trí này bởi được ngồi giữa một trụ cầu và bốt điện tạo cho ông khoảng không gian riêng tư. Ông ngủ trên một cái ghế sôpha màu nâu, đi bộ tới Walmart cách đó 1,6 km tìm đồ ăn.

Sáng sớm ngày thứ bảy, ông Cox tới bãi đỗ xe của Walmart tìm chăn. Ông hy vọng nó sẽ bảo vệ mình qua cơn bão. Trong túi chỉ có vài đồng, ông nói rằng định ăn trộm một cái.

Hôm 25/8, hai cảnh sát đã tới mời ông tới nơi trú ẩn nhưng Cox từ chối. 

“Ở đó không được hút thuốc, cũng không được uống rượu”, ông biện bạch. Cox cũng không muốn rời bỏ đồ đạc của mình. Ông sợ không tìm thấy đường quay lại. “Tôi đã quen thuộc chỗ này. Ở đây tôi còn kiếm được vài đồng, tự chăm lo được bản thân”.

Tuy nhiên, ông vẫn lo lắng.

“Tôi chưa từng thấy bão. Liệu mưa có lớn không? Lũ có quét tôi đi không? Tôi không muốn chết vì bão đâu”, ông ngừng lại một lúc, nói tiếp, “Tôi không muốn chết”.

Hồng Hạnh